Ngoài nhạc sến ra, tớ còn có thành tích thích nghe dân ca, nhưng không có vọng cổ đâu nhé. Serie nhạc mùa thu của tớ tạm dừng vì hết vốn liếng với lại người vẫn mệt nên không mất thời gian đi tìm tòi.
Cái bài này nhạc và lời đều hay nhỉ. Ca ngợi sự chung thủy của hội chị em. Thế sao anh em lại thích sang sông? Có thể sang bến kia sóng êm đềm hơn? Tưởng là cùng một sông thì sóng đập vào bờ nào mà chả giống nhau. Không biết bao giờ một hôm bạn gặp 'nước lớn', có để cho nước cuốn trôi không?
Khi gặp bạn nào đã chia tay với bồ nhí cũ, tớ cũng hay tò mò hỏi xem là vì sao chia tay để hy vọng tránh lỗi lầm của bậc tiền bối. Càng nghe nhiều thì càng thấy mỗi một mối tình đều có hoàn cảnh éo le khác nhau. Vậy cuối cùng thì tớ chả biết để làm gì cho mối tình của tớ tốt đẹp hơn. Không phải hiện tại là đang xấu, nhưng không biết làm sao để cho nó tốt hơn. Ngày xưa tớ cứ chủ quan là mình sống sao cho thật, không lừa gạt, không lăng nhăng, không tham lam là được. Nhưng nó vẫn thiếu một cái gì đó. Nên hôm qua nói chuyện với bạn áo tím dài ơi là dài. Bạn đã đưa ra những lời khuyên thật có ích cho tớ. Tình hình là tớ vẫn tính toán, chờ đợi. Giờ phải qua cái thời mong chờ mà phải làm hết mình những gì mình thích để một ngày nào đó cùng người mình iu thương 'ru lại câu hò'.
Ru Lại Câu Hò
- Vũ Quốc Việt
Hò...ơ...ơ... Buồn thương chiếc áo phong sương...
Đò ai không bến... hò...ơ... đò ai không bến vấn vương câu hò...
Buồn thương chiếc áo năm nào rách đôi bờ vai
Chị Hai cứ ngóng trông hoài bóng con đò xưa
Biết người xưa kia giờ sang sông
Biết người ra đi mà vẫn mong
Nhung nhớ đêm dài tóc chị giờ như đã phai
Dòng sông bến nước con đò đá phai còn nhau
Lều tranh vách lá dây trầu quấn quanh hàng cau
Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm
Ai ngờ một đêm chợt nước lớn
Lôi cuốn con đò vô tình lờ theo nước trôi
Ngoài kia gió lớn biết chiều nay nước trôi về đâu
Đò ai không bến câu hò buồn biết trôi về đâu
Nhung nhớ cũng đành ru lại câu hò thủy chung
Nhung nhớ cũng đành như một con đò lẻ loi
Một hôm bão tố mưa dầm ướt con đò xưa
Lòng nghe buốt giá con đò bỗng quay về đây
Thấy người xưa kia gặp không may
Thương lòng chị Hai trào nước mắt
Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung
- Kiên